Bản xem trước công khai.
“Vậy thì tới đi.” Bất Hủ Tiên Tử hăm hở ra mặt, chẳng hề sợ hãi trước lời khiêu chiến của Lạc Hồng Hà.
Từ khi xuất đạo đến nay, nàng tung hoành thượng cổ mười sáu năm, đánh đâu thắng đó, chuyện vượt cấp khiêu chiến đã là cơm bữa, nàng còn là người khai sáng ra Vô Địch Đan, nói về chiến đấu, nàng chẳng ngán bất kỳ ai!
Cho dù là Vân Chi cũng không ngoại lệ!
Mọi người không hề có ý ngăn cản, ngược lại còn thấy chuyện này khá thú vị, liền dãn ra một khoảng trống, mặc cho Lạc Hồng Hà và Bất Hủ Tiên Tử tự do thi triển.
Ai nấy đều muốn xem thực lực của Lục Dương rốt cuộc là bao nhiêu, ngay cả Khâu Tấn An cũng không ngoại lệ.
Lúc trước khi Lục Dương giao đấu với Hoàng Minh, Khâu Tấn An đã cảm thấy Lục Dương chưa tung hết chiêu, hẳn là vẫn còn bài tẩy khác.
Lạc Hồng Hà mở chiếc hộp nhỏ hình tròn, đây là chí bảo được luyện từ sừng của Giải Trãi, tên là Câu Quang Bảo Hộp.
Lạc Hồng Hà vận chuyển khẩu quyết tổ truyền, kích hoạt Câu Quang Bảo Hộp, bảo hộp bắn ra hai luồng sáng, một luồng rơi lên người nàng, một luồng rơi lên người Bất Hủ Tiên Tử.
Bất Hủ Tiên Tử vừa định xua tan luồng sáng thì nghe Lạc Hồng Hà nói: “Đừng kháng cự, bảo hộp có thể điều chỉnh cảnh giới của ngươi và ta về cùng một mức.”
Bất Hủ Tiên Tử nghe vậy, nể mặt Lạc Hồng Hà nên không kháng cự nữa.