Bản xem trước công khai.
Bất Hủ Tiên Tử vừa dứt lời, mọi người đều kinh ngạc.
Không hổ là tiểu đồ đệ của Bất Ngữ Đạo Nhân, mới Kim Đan kỳ đã muốn mưu quyền soán vị rồi.
Ngay cả Đại sư tỷ cũng khẽ liếc nhìn.
Lục Dương ôm mặt, hắn biết ngay đến Đế đô họp hành kiểu gì cũng chẳng có chuyện tốt.
Tiên tử, người đừng có suốt ngày học theo Đại sư tỷ nữa, dù có học được cách nói chuyện của Đại sư tỷ thì cũng đâu có học được bản lĩnh của tỷ ấy.
Người muốn làm Tông chủ mãi sao, Sư phụ đồng ý thì Đại sư tỷ cũng chẳng đời nào chịu đâu!
Đại sư tỷ, đệ nói đúng không?
Lục Dương quay đầu nhìn Đại sư tỷ, thấy nàng đang trầm tư, dường như đang cân nhắc tính khả thi từ đề nghị của Tiên tử.
Hạ Đế khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: “Khụ khụ, không nhắc đến Bất Ngữ Đạo Nhân nữa, chúng ta đã biết được vị trí Quốc sư từ miệng của Độ Kiếp kỳ bên Đại Ngu, tiên sinh Trần Đào đã lập tức lên đường, chỉ tiếc là vẫn chậm một bước, Quốc sư cùng thuộc hạ đã cao chạy xa bay, trong động thiên chẳng còn lại gì, ngay cả lớp đất nền cũng bị chúng dùng trữ vật giới cạo sạch.”
Hạ Đế bất lực nói, tốc độ của triều đình đã đủ nhanh rồi, đối với Phá Hiểu Tôn Giả thậm chí còn bỏ qua bước tra tấn, trực tiếp sưu hồn để biết vị trí Quốc sư nhanh nhất có thể.