Bản xem trước công khai.
“Ồ, cách này hay đấy!” Mạnh Cảnh Chu cười khà khà, thả lỏng người.
Dù sao bây giờ Đào Yêu Diệp đang điều khiển cơ thể của ba người bọn họ, ba người chẳng cần phải làm gì cả.
“Đây cũng là cách ta nghĩ ra tạm thời, không phải ta nói chứ, Đào sư muội thông minh lanh lợi, ta chỉ cần đưa một ánh mắt là muội ấy đã hiểu ý ta rồi.” Lục Dương vô cùng đắc ý vì bản thân đã nghĩ ra phương pháp này.
Ban đầu Man Cốt còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, muốn chống lại ảo cảnh, nhưng đã bị Lục Dương khuyên ngăn.
“Đây là ảo cảnh do Đào sư muội bày ra, có thể giúp ba chúng ta không bị chóng mặt.”
Trong thực tế, ba người Lục Dương chiến đấu theo lối đánh phóng khoáng, có khí thế như tướng quân cổ đại quét sạch vạn quân.
Đào Yêu Diệp điều khiển ba người ngày càng thuần thục, đánh cho đám đông tan tác hoa rơi.
Ngũ Hiệp Ưng Sơn nhìn nhau, thấy rõ sự kinh hãi trong mắt đối phương.
Phải nói là không hổ danh đệ tử Vấn Đạo Tông, cách chiến đấu cũng khác biệt với tu sĩ bình thường.
“Đây là chiến pháp gì vậy!?” Đám đông trong hố bùn kinh hãi thất sắc.