Bản xem trước công khai.
“Xin hỏi đạo hữu có quen hai vị trọc đầu trong hố bùn kia không?” Đào Yêu Diệp lịch sự hỏi tên đại ca mũi khoằm.
Đồng thời nàng cũng hơi nghi hoặc, nàng không nhớ Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu là người trọc đầu.
Phải gặp tai nạn gì mới biến thành trọc đầu được chứ?
Đào Yêu Diệp trầm mặc một lát, hình như với hai tên này thì dù có xảy ra chuyện gì nàng cũng chẳng thấy lạ.
Ngũ hiệp núi Ưng cứ ngỡ Đào Yêu Diệp và Man Cốt đến để báo thù, vội vàng lắc đầu nói không quen.
“Chúng ta cũng mới tới, không quen biết hai vị thiếu hiệp trọc đầu kia, chỉ nghe nói một trong hai vị tên là Lục Dương, nghi là người của Phật môn, tinh thông La Hán Quyền, phàm là ai bị La Hán Quyền của hắn đánh trúng đều sẽ rụng tóc.”
Đào Yêu Diệp: “...”
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu thành người Phật môn từ bao giờ thế?
Phật môn nào lại không có mắt đến mức dám thu nhận hai tên này?
Theo nàng biết, trụ trì Huyền Không Miếu ngày nào cũng gào thét đòi trấn áp cái tên nghiệt súc Bất Ngữ Đạo Nhân.