Bản xem trước công khai.
Có thể thấy Tam Trưởng Lão rất tán thưởng Bất Ngữ Đạo Nhân, có lẽ là vì Tam Trưởng Lão thiếu thứ gì thì sẽ ngưỡng mộ người khác có thứ đó.
Sau khi cáo biệt Tam Trưởng Lão, Lục Dương lại đi tới Quân Tử Phong.
Quân Tử Phong là địa bàn của Tứ Trưởng Lão, trong núi thanh nhã mát mẻ, quanh năm như mùa hạ, đi đâu cũng thấy đình nghỉ mát và suối chảy, trúc xanh tươi thẳng tắp, nhìn là biết ngay đây là nơi văn nhân mặc khách ưa thích dừng chân làm thơ, dù cho cây trúc có đột nhiên mở miệng đọc hai câu thánh hiền, Lục Dương cũng chẳng thấy kỳ lạ.
Đã từng chứng kiến đủ loại kỳ trân dị vật của Vấn Đạo Tông, tâm lý của Lục Dương đã được rèn luyện đến mức vô cùng vững vàng.
Lục Dương còn thấy có thực thiết thú đen trắng đang lăn lộn trong núi, có sư huynh uống rượu làm vui, vung bút múa mực, vẽ tranh thành hình, rồi lập tức chui tót vào trong tranh, cùng người trong tranh vui đùa, thật là tự tại.
Thực thiết thú còn húc húc Lục Dương, suýt chút nữa làm cậu ngã nhào, nó đang đùa giỡn với Lục Dương.
Lục Dương hiện đang có việc bận, phải dỗ dành mãi, thực thiết thú mới chịu thả cậu đi, trước khi đi còn tặng cho Lục Dương khúc trúc ăn dở.
“Sư huynh chào huynh, xin hỏi Tứ Trưởng Lão đang ở đâu ạ?” Lục Dương cầm khúc trúc ăn dở, đứng trước bức tranh cung kính hỏi.
Vị sư huynh này có tạo nghệ cực cao về họa đạo, gần như đạt đến mức giả mà như thật, vô cùng đáng sợ.
Họa đạo sư huynh nghe tiếng Lục Dương gọi, thò nửa thân người từ trong tranh ra: “Ngươi là ai?”