Bản xem trước công khai.
Lục Dương lặng lẽ lùi lại hai bước, lấy đó chứng minh bản thân hoàn toàn không có ý định bóc lá bùa xuống, nhỡ đâu Đại sư tỷ đột nhiên từ trên trời rơi xuống thì cũng có thể phủi sạch quan hệ.
Quân tử không đứng dưới tường nguy, chắc là đang nói về tình huống này đây.
Lá bùa Đại sư tỷ để lại không hề có một tia dao động linh lực nào, bóc xuống cũng chẳng có gì nguy hiểm, nhưng Lục Dương chính là không dám bóc.
Hắn có chán sống đâu mà đi bóc lá bùa này.
Sư phụ à, không phải đồ nhi bất hiếu, mà là đồ nhi chỉ có một cái mạng, trong không gian tinh thần còn có tiên nhân, Đại sư tỷ mà đánh chết con thì đúng là một xác hai mạng, không đáng.
Bất Ngữ Đạo Nhân thấy Lục Dương do dự, tay giơ lên rồi lại hạ xuống, sao có thể không biết nỗi lo của hắn.
Lục Dương không phải người đầu tiên có phản ứng này, ông cũng chẳng lấy làm lạ, cười ha hả: “Con không hiểu ta cũng là chuyện bình thường, con có thể đi tìm các vị trưởng lão khác, hỏi thăm chuyện của ta, con sẽ có cái nhìn toàn diện hơn về ta, lúc đó sẽ biết những gì ta nói không phải giả.”
“Nhưng con đừng nói chuyện Tiểu Vân giam cầm ta cho họ biết, Tiểu Vân quản lý Vấn Đạo Tông mười năm rồi, có vài vị trưởng lão chưa chắc đã đứng về phía ta đâu.”
Lục Dương thấy sư phụ nói cũng có lý, hắn chỉ biết sư phụ mình là Bất Ngữ Đạo Nhân, còn ông rốt cuộc là người thế nào thì chưa từng tìm hiểu kỹ, đây có lẽ là một cơ hội. Nghĩ vậy, hắn liền rời khỏi rừng thông.
Sau khi Lục Dương đi, Bất Ngữ Đạo Nhân gãi gãi đầu, ông đã tìm mấy người bảo bóc lá bùa, nhưng chẳng ai muốn bóc cả.