Bản xem trước công khai.
Lão Mã rất may mắn, nó được tìm thấy ngay trước khi kịp hẹn ước trọn đời với cô nàng ngựa nâu nhỏ. Mạnh Cảnh Chu trả tiền, dắt Lão Mã và xe ngựa rời đi.
“Không không, dừng chân ở chuồng ngựa đâu tốn nhiều đến thế.” Tiểu nhị trông coi chuồng ngựa xua tay từ chối.
“Tiền thức ăn đâu, các người không lấy à?” Mạnh Cảnh Chu nghi hoặc, Lão Mã đã sớm ăn sạch chỗ thức ăn tinh phẩm mang theo, hắn còn tưởng nó đói quá nên bắt đầu ăn thức ăn thường rồi.
Tiểu nhị lắc đầu: “Ngựa của ngài chẳng ăn gì cả.”
“Hửm?” Mạnh Cảnh Chu không hiểu ra sao, hắn vuốt bờm Lão Mã, hỏi: “Ngươi tích cốc rồi à?”
Lão Mã khịt mũi, không trả lời.
Ngựa thì làm sao biết nói?
Mạnh Cảnh Chu hung dữ đe dọa: “Ngươi mà không trả lời, thì đừng hòng có thức ăn nữa!”
Một người một ngựa giằng co hồi lâu, Lão Mã vẫn không hé răng, Mạnh Cảnh Chu đành chịu thua, đoán ra được vài chuyện.
Hắn cứ thắc mắc sao lúc rời nhà trốn đi lại thuận lợi đến thế, ngay cả muội muội hắn còn biết hắn sắp bỏ nhà đi, những người khác trong nhà chắc chắn cũng biết, vậy mà không một ai ngăn cản, cũng chẳng mảy may lo lắng hắn gặp bất trắc.