Bản xem trước công khai.
“Nếu Lý Thủ Nhất đã chết, vậy chuyện thăng tiến của hắn không cần cân nhắc nữa.”
“Quan phủ có khả năng dựa vào thân phận của hắn mà nghi ngờ nơi này có Ma giáo, hãy bảo người ở đây thành thật một thời gian.”
Đường Vân Sinh nhanh chóng đưa ra quyết định, hắn cũng là từng bước thăng tiến lên, làm việc vô cùng quả quyết.
“Còn về ba người các ngươi, lấy cốt bài ra đây.”
Ba người giao ra cốt bài có khắc hai chữ “Chấp sự.” Đường Vân Sinh đi tới trước tượng Bất Hủ Tiên Nhân, bái ba bái, bàn tay to tỏa ra kim quang, miệng lẩm bẩm những lời chú ngữ nhanh và mơ hồ.
Hắn quẹt tay qua cốt bài của ba người, hai chữ “Chấp sự” lập tức biến thành “Đà chủ.”
Đường Vân Sinh thân là Tuần Sát Sứ, được cấp trên ủy quyền, có thể sắp xếp việc thăng giáng chức vị cho Đà chủ trở xuống. Việc để Lục Dương ba người trở thành Đà chủ không phải ý của Đường Vân Sinh, mà là ý của cấp trên.
Còn là vị cấp trên nào thì Đường Vân Sinh không rõ, hắn chỉ nghe nói là quyết định từ cấp Phó giáo chủ trở lên, thậm chí cao hơn, hắn chỉ là kẻ chấp hành mệnh lệnh.
“Là muốn chúng ta đi quận nào làm Đà chủ?” Mạnh Cảnh Chu tỏ vẻ muốn được thi triển quyền cước.
Đường Vân Sinh lắc đầu: “Nghĩ gì thế, các ngươi mới Trúc Cơ sơ kỳ, để các ngươi làm Đà chủ thì người bên dưới phục sao? Ngay cả cái nơi như Diên Giang Đà này cũng không xong.”