“Đừng nhúc nhích, có con trùng!”
Trần Quan sắc mặt không đổi, nhẹ nhàng vỗ lên sau lưng nàng.
Lạc Ly lùi lại hai bước, đưa tay sờ cổ mình nửa ngày nhưng chẳng phát hiện ra cái gì.
Nếu không phải biết tên này hoàn toàn không hiểu phong tình, suýt nữa nàng đã tưởng hắn muốn sàm sỡ mình.
Nàng lườm Trần Quan một cái, tiến lại gần tấm da thú mà Trần Quan vừa chỉ xem thử.
“Đây chẳng phải là một tấm da chồn vàng sao? Có gì mà phải đại kinh tiểu trách?”
Nói xong, nàng lười để ý đến hắn nữa, xoay người bước về phía xe ngựa của mình.
Đợi nàng đi xa, Trần Quan như không có chuyện gì thản nhiên nhấc tay lên.
Ngay đầu ngón tay, một giọt máu tinh khiết trong suốt tựa như hồng bảo vật đang lơ lửng, tỏa ra một mùi chua nồng nặc như đào thối.
Hắn không chần chừ, búng nhẹ một cái, giọt máu ấy bắn thẳng vào một trong các bao tải, lập tức bị đống da thú kia hấp thụ sạch sẽ.