Bản xem trước công khai.
“Ngươi!” Lời này làm Nhan Bảo Nhi tức không nhẹ, khuôn mặt xinh xắn cũng đỏ bừng lên. “Ngươi là người kiểu gì mà thô lỗ thế?”
Tục ngữ có câu, chỉ cần bản thân không thấy ngại, thì người ngại chính là kẻ khác. Trần Quan trực tiếp làm lơ sự phản đối của nàng, hỏi ngược lại: “Còn ngươi là tộc gì?”
Nhắc đến chuyện này, Nhan Bảo Nhi lập tức lộ ra vẻ tự hào, ưỡn bộ ngực khá đầy đặn của mình lên.
“Vậy ngươi nghe cho kỹ đây! Bản tiểu thư, chính là Linh tộc!”
“Linh tộc?”
Trần Quan trợn tròn mắt, nhìn cô nhóc đắc ý vênh váo trước mắt. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy chủng tộc thứ tư ngoài Nhân tộc, Tuý tộc và Quỷ tộc.
“Linh tộc... là tộc gì vậy?” Hắn cũng có chút tò mò. Chủng tộc này hắn từng nghe Tam Canh nhắc đến vài lần, nhưng chưa bao giờ tìm hiểu kỹ. Nhìn thế này, thấy cũng chẳng khác gì Nhân tộc hay Tuý tộc cả?
Cũng một cái mũi hai con mắt.
“Này, rốt cuộc ngươi có phải người Bắc Minh không đấy? Đến Linh tộc mà cũng không biết?”
Nhan Bảo Nhi cũng nhìn hắn với vẻ hiếu kỳ, như thể đang nhìn một gã nhà quê từ xó xỉnh nào chui ra. Trần Quan bĩu môi, đáp trả: “Ngươi đến Nhân tộc còn chưa nghe qua, mà cũng dám nói ta?”