...
Lắng nghe những lời bàn tán sôi nổi xung quanh, nhìn từng đệ tử ngoại môn đang hăng hái phấn chấn kia, khóe môi Trần Thiên Kiệt không nhịn được mà cong lên một đường cong.
Bởi vì thiên tài đan sư mà những đệ tử ngoại môn này đang bàn tán, không phải ai khác, chính là Trần Thiên Kiệt!
Sở hữu Kim Hỏa linh khí, Trần Thiên Kiệt ngay từ đầu đã biết, đan dược mình luyện chế ra là cực phẩm tuyệt hảo!
Nhưng hắn vẫn luôn chỉ coi đan dược của mình là đan dược bình thường để bán, cho nên không một ai biết, hắn chính là vị thiên tài đan sư kia.
Trần Thiên Kiệt hiểu rất rõ, có ngọc trong tay mà không biết giấu thì sẽ mang họa.
Nếu để các đệ tử ngoại môn khác biết được, một kẻ yếu vừa từ Kiếm Nô phong trở về ngoại môn lại sở hữu đan dược tuyệt hảo, chắc chắn bọn họ sẽ cho rằng hắn đã gặp được kỳ ngộ nào đó.
Như vậy, Trần Thiên Kiệt sẽ rước lấy họa sát thân.
Giết người đoạt bảo, ở Tu Hành Giới là chuyện thường tình, dù cho tất cả đều là đồng môn của Thánh Kiếm Tông cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên Trần Thiên Kiệt không ngờ tới, mặc dù bản thân vì muốn che giấu thân phận mà đem đan dược tuyệt hảo bán như đan dược bình thường, nhưng đan dược hắn luyện chế ra vẫn tạo nên một làn sóng lớn ở ngoại môn.
Rất rõ ràng, một vị đệ tử ngoại môn nào đó đã mua và sử dụng đan dược, cho nên chuyện này mới truyền ra ngoài.
Trần Thiên Kiệt? Đồ phế vật như ngươi sao lại ở đây!
Ngay khi Trần Thiên Kiệt đang ngẩn người, một tiếng quát lạnh vang lên từ phía trước không xa.
Trần Thiên Kiệt ngẩng đầu, sau đó liền nheo mắt lại.
Âu Dương Nam và Liễu Như Nguyệt hai người đang đi tới.
Mà theo tiếng cười lạnh đó của Âu Dương Nam, các đệ tử ngoại môn xung quanh đều ném ánh mắt đầy thú vị về phía này.
Ơ, đó chẳng phải là thiên tài đã rơi đài, hai năm trước bị biếm thành phế vật Kiếm Nô sao?
Đồ phế vật này sao lại tới ngoại môn rồi?
Nghe nói hắn không biết tự lượng sức mình, huênh hoang tuyên bố muốn giết Âu Dương Nam sư huynh và Liễu Như Nguyệt sư tỷ tại Long Môn đại hội!
Đúng là tên hề thích làm trò, tại Long Môn đại hội, đâu cần Âu Dương Nam sư huynh ra tay, Liễu Như Nguyệt sư tỷ cũng có thể dễ dàng giết chết hắn!
Trong những tiếng cười nhạo, Âu Dương Nam và Liễu Như Nguyệt đã đi tới trước mặt Trần Thiên Kiệt.
Âu Dương Nam ngẩng cao đầu, cười lạnh: Đồ phế vật như ngươi, không ở yên trong Kiếm Nô phong, tới Tàng Bảo Các làm gì?
Trần Thiên Kiệt liếc nhìn Âu Dương Nam một cái, nhưng không thèm để ý tới hắn, mà đi thẳng vào trong Tàng Bảo Các. Ta muốn mua một món vũ khí hình côn, cùng với một bộ côn pháp võ kỹ.
Trần Thiên Kiệt lấy linh thạch ra, đặt lên quầy.
Thấy Trần Thiên Kiệt hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới Âu Dương Nam, xung quanh lập tức vang lên những tràng cười lớn!
Sắc mặt Âu Dương Nam cũng thay đổi, cả khuôn mặt sa sầm xuống, âm trầm đến mức như muốn nhỏ ra nước!
Bị đám sư huynh đệ cười nhạo, hơn nữa còn bị Trần Thiên Kiệt làm nhục trước mặt Liễu Như Nguyệt, Âu Dương Nam sao có thể nuốt trôi cục tức này?
Đồ phế vật chết tiệt, lão tử đang nói chuyện với ngươi đấy!
Âu Dương Nam giận dữ xông vào, đưa tay chộp lấy cổ áo Trần Thiên Kiệt, định bụng sẽ ném mạnh hắn xuống đất!
Xuy!
Chỉ là chưa đợi Âu Dương Nam kịp dùng sức, một luồng kình phong đã đột ngột bắn ra từ sâu trong Tàng Bảo Các!
Sắc mặt Âu Dương Nam hơi biến đổi, vội vàng né tránh!
Tiếp đó, một giọng nói yêu kiều quyến rũ vang lên từ sâu trong Tàng Bảo Các.
Trong Tàng Bảo Các cấm đánh nhau, kẻ nào phạm quy, đừng trách ta vô tình.
Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt Âu Dương Nam hơi thay đổi.
Mọi người xung quanh cũng đều hít một hơi lạnh.
Thượng Quan Dư!
Ma nữ số một ngoại môn!
Vị đại tiểu thư Thượng Quan Dư này, chính là con gái độc nhất của ngoại môn chủ!
Nói cách khác, nàng chính là công chúa điện hạ của ngoại môn, không ai dám đắc tội với nàng!
Ở ngoại môn, từ trưởng lão cho đến nô bộc, không ai là không sợ nàng.
Tại sao nàng lại được gọi là ma nữ?
Bởi vì nàng hành sự quái gở, làm việc hoàn toàn dựa vào tâm trạng.
Nếu nàng không nể mặt ngươi, dù trưởng lão có tới, nàng cũng sẽ mắng nhiếc xối xả!
Đệ tử bị nàng đánh thì nhiều không đếm xuể.
Hơn nữa nàng không chỉ là con gái độc nhất của ngoại môn chủ, thực lực còn mạnh mẽ vô song, ở ngoại môn không có mấy ai có thể so tài với nàng.
Vị ma nữ công chúa này, thực lực mạnh đến mức có thể tiến vào nội môn bất cứ lúc nào, nhưng nàng lại cứ thích ở lì tại ngoại môn.
Bởi vì nàng được đặc cách trấn giữ Tàng Bảo Các.
Tài nguyên tu hành có được khi trấn giữ Tàng Bảo Các nhiều hơn gấp bội so với việc gia nhập nội môn!
Đã như vậy, tại sao nàng phải gia nhập nội môn chứ?
Chính vì thực lực của Thượng Quan Dư thâm sâu khó lường, lại có hậu thuẫn lớn đến thông thiên, ngay cả người đứng đầu ngoại môn là Hồ Đông Lâm có Đại Trưởng Lão chống lưng cũng không dám dễ dàng đắc tội với nàng.
Chưởng quầy, không làm ăn nữa sao?
Lúc này, giọng nói của Thượng Quan Dư lại vang lên, mọi người lúc này mới hoàn hồn.
Chưởng quầy sau quầy cũng vội vàng nhận lấy linh thạch, sau đó lấy ra món đồ mà Trần Thiên Kiệt muốn.
Một cây thiết côn màu đỏ rực dài tám thước, là linh khí hạ phẩm chính hiệu.
Còn có một bộ côn pháp võ kỹ cấp Hoàng thượng phẩm--Lạc Diệp Côn Pháp.
Có lẽ vì số lượng côn tu quá ít, cho nên giá của côn pháp võ kỹ rất rẻ.
Với số lượng linh thạch của Trần Thiên Kiệt, nhiều nhất chỉ mua được một bộ kiếm pháp võ kỹ cấp Hoàng trung phẩm, nhưng côn pháp võ kỹ lại có thể mua được loại cấp Hoàng thượng phẩm.
Đây coi như là hời được một món.
Mà thấy Trần Thiên Kiệt đã đạt được thứ mình muốn, sắc mặt Âu Dương Nam lúc xanh lúc trắng.
Mất mặt trước bao nhiêu người như vậy, hắn sao có thể buông tha cho Trần Thiên Kiệt dễ dàng như thế?
Trần Thiên Kiệt!
Thấy Trần Thiên Kiệt định rời đi, Âu Dương Nam lại một lần nữa chặn đường Trần Thiên Kiệt!
Hắn vênh váo hống hách quát lớn: Một tên phế vật Kiếm Nô như ngươi, vừa mới khôi phục khả năng tu hành, lấy đâu ra linh thạch để mua vũ khí? Nói, số linh thạch này có phải là ngươi trộm được không!
Trộm nhiều linh thạch như vậy, mười cái đầu của ngươi cũng không đủ để chém đâu!
Nghe thấy lời này, các đệ tử ngoại môn xung quanh ngẩn người ra một chút, sau đó vội vàng sờ lên ngón tay mình, sợ rằng không gian giới chỉ của mình bị Trần Thiên Kiệt trộm mất.
Đúng như lời Âu Dương Nam nói, một tên phế vật Kiếm Nô thì lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy?
Thấy đã thu hút được sự chú ý của mọi người, Âu Dương Nam tỏ ra đắc ý.
Liễu Như Nguyệt cũng vội vàng giúp Âu Dương Nam nói đỡ, quát lạnh về phía Trần Thiên Kiệt: Còn không mau khai ra, số linh thạch này ngươi trộm của vị sư huynh nào!
Đồ phế vật chết tiệt, chủ động khai ra, tha cho ngươi một mạng!
Nhìn cặp đôi chó má đang ép người quá đáng trước mắt, khóe môi Trần Thiên Kiệt cong lên một nụ cười lạnh.
Để đối phó với ta, các ngươi thật đúng là không từ thủ đoạn nào nhỉ.
Bớt nói nhảm đi!
Liễu Như Nguyệt quát: Hôm nay nếu ngươi không giải thích cho rõ ràng, thì đừng hòng rời khỏi đây!
Âu Dương Nam đắc ý đứng bên cạnh Liễu Như Nguyệt, ngạo mạn và khinh miệt nhìn Trần Thiên Kiệt, giống như đang nhìn một con chó mặc cho hắn chà đạp.
Giải thích?
Trần Thiên Kiệt đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói: Linh thạch do chính ta kiếm được, tại sao phải giải thích?
Nghe vậy, Âu Dương Nam lập tức cười nhạo: Ngươi kiếm được? Một tên phế vật Kiếm Nô như ngươi thì kiếm bằng cách nào?
Trần Thiên Kiệt thản nhiên nói: Ta dùng đan dược đổi với Tàng Bảo Các.
Đan dược?