Bản xem trước công khai.
Bạch Vũ, Hồng Phượng, Phó soái, bọn họ cũng không ngờ tới tàn ảnh của Thống soái lại đột nhiên giáng lâm.
Bạch Vũ ngẩn ra, nói: Ông nội, không phải người đang bế tử quan sao? Vì sao lại đột nhiên tới đây?
Thống soái lạnh lùng nhìn về phía Bạch Vũ, trầm giọng nói: Ngươi không thấy thứ ta hiện thân chỉ là một đạo tàn ảnh sao? Chân thân của ta vẫn còn đang bế quan!
Đạo tàn ảnh này của ta mà không xuất hiện nữa, Phản Bạo Liên Bang liền chôn vùi trong tay tiểu tử ngươi rồi!
Bạch Vũ giật nảy mình: Ông nội... lời này của người là ý gì?
Thống soái lạnh lùng nói: Đạo cực hạn Di Thiên đại trận kia, ta để lại cho ngươi để đối phó với Đại Tần Đế Quốc, ngươi lại dùng nó để đối phó với con dân của chính mình, ngươi có tư cách làm người thừa kế của Liên Bang sao?
Ngươi thật sự làm ta quá thất vọng!
A?
Bạch Vũ cả người đều ngẩn ngơ, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch!
Chẳng phải ông nội nói, phụ thân là kẻ nhân từ nương tay, cho nên mới để mình là đích trưởng tôn làm người thừa kế sao?