Người đàn ông trung niên dừng lại một chút rồi nói: Phúc Lão gia, ta có một chuyện không hiểu. Nếu ngài đã biết kế hoạch của bọn chúng là gì, cũng biết thành Tắc Lâm là cái bẫy, tại sao không sớm chuẩn bị?
Ngoài ra, cuộc bạo loạn ở ba mươi bốn thành phố bị trấn áp dễ dàng, điều này dường như không phù hợp với mục tiêu của chúng ta thì phải? Hơn nữa, ngài đã biết thành Tắc Lâm là bẫy, hà tất phải bước vào?
Phúc Lão gia mỉm cười, không trả lời câu hỏi này.
Việc hắn muốn làm, ngoại trừ chính hắn ra, không một ai hay biết.
Đương nhiên, cũng không thể để người khác hay biết.
Một khi đám thuộc hạ sau lưng này biết được suy nghĩ chân thực của hắn...
Ha.
Đến lúc đó, không cần Phản Bạo Liên Bang ra tay, đám thuộc hạ này sẽ lập tức tan đàn xẻ nghé.
Nhưng một khi bọn họ tan rã, cái cục diện mà hắn vất vả bày ra này cũng coi như bỏ đi.
Phúc Lão gia nhìn về phía thành Tắc Lâm cách xa ngàn dặm, khẽ ngẩng đầu, thầm nghĩ: Nếu thống soái Liên Bang đấu pháp với ta, ta thật sự chưa chắc đã có lòng tin lớn đến thế, chỉ tiếc là, thống soái Liên Bang bế quan nhiều năm, vẫn chưa từng xuất quan.