Bản xem trước công khai.
Ngô Đương Quy vừa đề phòng Lâm Tư Hân, vừa gầm lên: Các ngươi chẳng lẽ không cảm nhận được khí tức của pháp bảo sao?
Trần Thiên Kiệt chỉ là một Thần Hoàng nhất trọng thiên, dựa vào cái gì mà giây sát ba vị Lục Trọng Thiên trưởng lão? Hắn là đã sử dụng pháp bảo, mượn nhờ ngoại lực!
Nếu ngay từ đầu hắn không sử dụng, vậy thì chứng minh pháp bảo này chỉ có thể dùng một lần, hiện tại hắn đã là cá nằm trên thớt, các ngươi không mau giết hắn đi, còn ngẩn người tại chỗ đó làm gì, định ở lại đây ăn tết à?
Tiếng gầm thét của Ngô Đương Quy khiến lòng Trần Thiên Kiệt lạnh toát.
Người này không hổ là Đại Trưởng Lão của Thánh Nhân Cốc, bất kể là kiến thức hay nhãn lực đều vượt xa người thường!
Mặc dù Trần Thiên Kiệt không biết Thiên Thư rốt cuộc là phẩm giai gì, nhưng tuyệt đối là tồn tại vượt qua cả pháp khí.
Mà thứ có giai cấp cao hơn pháp khí, chỉ có thể là pháp bảo.
Ngoài ra, bản thân hiện tại cũng quả thực đang ở trong trạng thái không còn chút sức lực nào.
Sức mạnh phong ấn nếu ngay từ đầu đã không thể giết được hai người này, thì bây giờ cũng vẫn không thể gây tác dụng với họ.
Chỉ cần hai người này xông tới, mình chắc chắn phải chết!