Bản xem trước công khai.
Trần Thiên Kiệt giành nói trước: Ta hiểu, ngươi coi ta là tri kỷ, xem ta là người bạn tốt nhất, cho nên mới muốn ở lại bên cạnh bảo vệ ta.
Nhưng nếu vì ta mà ngươi bỏ lỡ cơ hội tốt, cả đời này ta sẽ cảm thấy áy náy, sớm muộn gì cũng vì chuyện này mà sinh ra tâm ma, khiến đại đạo tu hành dậm chân tại chỗ.
Cho nên, ngươi cứ thử trò chuyện với Long Vương xem sao, nếu thấy phù hợp thì ở lại, còn nếu không thấy phù hợp thì cũng đừng sợ làm mất mặt ai, cứ tiêu sái rời đi là được.
Chúng ta đã là bạn bè, thì hữu duyên ắt sẽ tương phùng. Huống chi...
Trần Thiên Kiệt bỗng nhếch miệng cười, nụ cười rạng rỡ nói: Nếu ngươi có thể nhờ vào tộc Thần Long mà trở nên mạnh mẽ hơn, sau này giúp đỡ ta cũng sẽ nhiều hơn, không phải sao?
Nghe đến câu cuối cùng này, Hoàng Nhất lúc này mới giãn mày mỉm cười.
Hoàng Nhất bình thường không thích cười.
Có lẽ nàng cảm thấy bản thân rất xấu, cười lên càng đáng sợ hơn.
Nhưng lúc này, nàng cười một cách chân thành, lại tỏa ra một sức hút khác lạ.
Trần, sau này nếu có kẻ nào bắt nạt ngươi, bất kể ngươi đang ở đâu, ta nhất định sẽ đến!