Bản xem trước công khai.
Khương Vũ, Tôn Duyệt cùng những cường giả trong Liên Dương thành đều đổ dồn ánh mắt về phía Trần Thiên Kiệt.
Họ rất tò mò, phương pháp mà Trần Thiên Kiệt nói đến rốt cuộc là gì.
Người Ma Tát Da không sợ đau đớn, lại bất đồng ngôn ngữ, dù dùng biện pháp mạnh hay mềm mỏng, dường như đều không thể khiến tên trinh sát Ma Tát Da trước mắt này phản bội văn minh của hắn.
Xì...
Trần Thiên Kiệt đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu tên trinh sát, ý niệm vừa động, một lượng lớn năng lượng màu đỏ dạng sợi lan tỏa từ đầu ngón tay, tràn vào trong đầu tên trinh sát Ma Tát Da.
Trước kia khi ở trong cấm khu Mặc Hải Thần Châu Dị Thú, Trần Thiên Kiệt từng có được một loại năng lực đặc biệt trong thi thể của Hỗn Độn dị thú Thần Mẫu bảy màu Tinh Không, đó chính là năng lực mê hoặc có hình dạng những sợi tơ màu đỏ.
Theo thực lực của Trần Thiên Kiệt ngày càng mạnh, cảnh giới ngày càng cao, năng lượng mê hoặc mà y có thể điều động cũng càng thêm đậm đặc và mạnh mẽ.
Thực lực của tên trinh sát Ma Tát Da trước mắt này kém xa Trần Thiên Kiệt, cho nên chỉ cần tên trinh sát Ma Tát Da này có linh hồn và thần kinh não bộ, thì nhất định sẽ bị Trần Thiên Kiệt thao túng.
Xì...
Theo càng nhiều năng lượng mê hoặc tràn vào trong đầu tên trinh sát Ma Tát Da, kẻ vốn luôn nhắm chặt hai mắt kia cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt nhỏ hẹp như khe đá lộ ra một tia đờ đẫn.