Bản xem trước công khai.
Bắc Sơn thành.
Quân đoàn Hai Mươi Tám và Đệ Cửu Đại đội, chỉ còn lại vài trăm tàn binh ít ỏi, ngồi chiến thuyền trở về trong thành.
Khi nhìn thấy bọn họ thế mà còn có thể sống sót trở về, toàn bộ trong thành bùng nổ một trận hoan hô đinh tai nhức óc.
Bọn họ đã sống sót trở về, vậy thì chứng minh khởi nghĩa quân đã bị tiêu diệt.
Trần Phú Quý quả thực giống như một kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, lúc đi thì trăm phương ngàn kế khuyên can, nhưng khi thấy mọi người khải hoàn trở về, lại vội vàng phân phó hạ nhân bày tiệc chiêu đãi các anh hùng!
Thật là thảm liệt a!
Trần Phú Quý bày ra bộ dạng đau lòng thở dài, nói: Bảy ngàn người đi, mấy trăm người về! Tổng binh Yến và Trần đội trưởng xin cứ yên tâm, bản thành chủ nhất định lệnh cho người, đem bọn họ an táng tử tế!
Tuyệt đối sẽ không để thi cốt của các anh hùng, cứ như vậy thê lương phơi thây nơi hoang dã!
Trần Thiên Kiệt liếc nhìn Trần Phú Quý đang làm bộ làm tịch, hừ lạnh một tiếng, lười để ý đến gã.
Chủ công.