Bản xem trước công khai.
Một nơi bình thường như thế này, cũng xứng gọi là cấm địa sao?
Võ Nhật Nguyệt dẫn theo Trần Thiên Kiệt tiến vào Hồng Đình, đi tới phía sau lão nhân, lặng lẽ nhìn lão nhân buông cần câu cá.
Lão nhân không nói lời nào, Võ Nhật Nguyệt và Trần Thiên Kiệt liền cứ thế chờ đợi.
Thật là kỳ lạ.
Chỉ mới chờ đợi sau hai canh giờ, lão nhân bỗng nhiên nhíu mày nói: Hôm nay lũ cá này sao lại dễ câu đến thế?
Ngày thường muốn câu được một con cá, ít nhất cũng phải đợi nửa canh giờ, vậy mà mới qua hai canh giờ, đã câu lên hơn mười con rồi.
Võ Nhật Nguyệt chắp tay sau lưng, cười nhạt nói: Cá của thế lực Thiên Đạo, chắc hẳn đã thông linh rồi.
Chúng biết Chiến Đế đại nhân trong một khoảng thời gian tới, hẳn là không có thời gian rảnh để câu cá, cho nên hôm nay mới đồng loạt cắn câu, để Chiến Đế đại nhân giải tỏa cơn nghiện trong khoảng thời gian tới.
Hừ.
Lão nhân nghe vậy liền cười, nói: Sao, Nhật Nguyệt Nữ Hoàng liền chắc chắn rằng, ta sẽ giúp ngươi luyện khí sao?