Thấy Phương Thiến cuồng vọng phóng túng như vậy, sát ý trong mắt Mặc Thương Sinh càng thêm nồng đậm.
Hắn nhìn về phía Huyết Môn chủ, trầm giọng nói: Ai tới trước?
Huyết Môn chủ khàn giọng đáp: Bệ hạ xin mời trước.
Hừ!
Mặc Thương Sinh hừ lạnh một tiếng, chỉ cho rằng Huyết Môn chủ sợ chết, lập tức không thèm để ý tới gã nữa, đạp không mà đi, từng bước một tiến về phía nữ tử Bạch Y.
Thiên phú của ngươi rất mạnh, nếu cứ chết như vậy thì thật đáng tiếc.
Mặc Thương Sinh nheo mắt nói: Nếu ngươi chịu gả cho trẫm, trẫm không chỉ lập ngươi làm hậu, còn tha cho Trần Thiên Kiệt một mạng, thế nào?
Bỉ ổi!
Sát ý trong mắt Phương Thiến bùng nổ, một kiếm vung ra!
Kiếm khí trắng như tuyết lại xuất hiện!