Bản xem trước công khai.
Cần Kính Thư Sơn và Trần Thiên Kiệt tưởng tượng khác hẳn so với thực tế.
Khi Lão Viện trưởng và chủ Chấp Pháp đường cùng những người khác tuyên bố, những kẻ xông vào Thư Sơn sẽ không có nổi một thành sống sót, Trần Thiên Kiệt theo bản năng cho rằng Thư Sơn ẩn chứa vô vàn hiểm họa và kinh khủng, hoặc là có những hung thú cổ xưa, hoặc là có những người thủ hộ tương tự như không gian Ngộ Đạo.
Nhưng sự thật là, Cần Kính Thư Sơn chim hót hoa nở, nước chảy róc rách, không khí trong lành khiến người ta thư thái, dễ chịu.
Có một khoảnh khắc, Trần Thiên Kiệt dường như đã thoát khỏi những toan tính trong Tiên Giới, bước vào một chốn đào nguyên, tựa như khi còn ở Tu Hành Giới, cùng cha mẹ và tỷ đi dạo núi vậy.
Điều này khiến Trần Thiên Kiệt vô cùng bất ngờ.
Nếu Cần Kính Thư Sơn không có nguy hiểm, tại sao Lão Viện trưởng lại nói rằng số người có thể rời đi an toàn không quá một thành?
Trần Thiên Kiệt không hề lơ là cảnh giác, mà đảo mắt nhìn xung quanh, đánh giá ngọn núi trước mắt.
Ngoài những thảm thực vật rậm rạp và tiếng chim hót du dương, trên núi còn có một con đường mòn hẹp quanh co.
Bằng đôi mắt siêu việt của mình, Trần Thiên Kiệt nhìn thấy, ở cuối con đường mòn, tức là đỉnh núi, có một xoáy năng lượng màu bạc trắng.
Xoáy đó có lẽ chính là lối ra của Cần Kính Thư Sơn.