Bản xem trước công khai.
Có đôi khi nhân sinh chính là như vậy, chọn sai đường, dù có nỗ lực thế nào cũng vô ích, nhưng nếu chọn đúng con đường, thì mọi nỗ lực đều sẽ đạt được kết quả gấp đôi với một nửa công sức.
Theo đà Trần Thiên Kiệt suy ngẫm về phương hướng thứ hai, chỉ mất nửa năm, y đã tiến vào trạng thái đốn ngộ.
Lại qua nửa năm, Trần Thiên Kiệt chậm rãi mở mắt, khí tức trên thân xuất hiện một vài biến hóa huyền diệu.
Thấy Trần Thiên Kiệt mở mắt, thủ quan nhân mỉm cười nói: Nghĩ ra rồi?
Trần Thiên Kiệt mỉm cười đáp: Nghĩ ra rồi.
Thủ quan nhân vươn tay phải ra: Mời bắt đầu màn trình diễn của ngươi.
Trần Thiên Kiệt hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt Tương Phùng Côn, giơ cao gậy lên, sau đó chậm rãi nện xuống.
Đúng vậy.
Chậm rãi nện xuống.
Động tác của Trần Thiên Kiệt rất chậm, đừng nói là cường giả Tiên Tổ, ngay cả một con rùa cũng có thể né tránh phạm vi tấn công của y.