Bản xem trước công khai.
Bạch quản sự rất thưởng thức hắn sao?
Vệ Đông Lai ở bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng cười nói.
Bạch quản sự nhìn về phía Vệ Đông Lai, khóe môi hơi nhếch lên: Chẳng lẽ Vệ huynh không nảy sinh lòng yêu tài sao?
Tiểu tử này quả thực có chút bản lĩnh.
Vệ Đông Lai chép miệng nói: Có dũng có mưu, hơn nữa cảnh giới Kim Tiên nhất phẩm, lại có thể miểu sát Đại La Kim Tiên!
Quan trọng hơn là, hắn không làm giá, lúc cần buông bỏ thể diện thì trực tiếp giẫm thể diện dưới chân...
Chuyện gào thét kêu cứu như vậy, đừng nói là ta không nghĩ ra, cho dù có nghĩ ra, ta cũng không có mặt mũi mà làm...
Cho nên đó...
Bạch quản sự thở dài nói: Thiếu niên này là một nhân tài, chỉ tiếc, Tiên Giới thứ không thiếu nhất chính là những nhân tài chết yểu.
Nếu Vệ huynh nguyện ý thu nhận thiếu niên này, ngược lại coi như là cách vẹn cả đôi đường, vừa giúp Vệ gia lôi kéo được một nhân tài, lại có thể bảo toàn tính mạng của Trần Thiên Kiệt.