Bản xem trước công khai.
Lúc này.
Lâm Phong quận.
Khi Trần Thiên Kiệt từ tỉnh lại, đã là hai canh giờ sau.
Trời đã về khuya.
Trần Thiên Kiệt chỉ cảm thấy toàn thân như xương cốt đều gãy lìa, đôi môi khô khốc nứt nẻ, may mà cơ thể đã được người ta lau rửa sạch sẽ, không còn vết máu, trên người còn đắp một lớp chăn tuyết trắng.
Hắn cảm nhận tình trạng trong cơ thể, linh khí khô cạn, khí huyết không ổn định, nội thương vô cùng nghiêm trọng.
Thật là tệ hại...
Trần Thiên Kiệt gắng gượng ngồi dậy, nói: Tiểu Hồ Yêu, căn cơ của ta bị tổn hại nghiêm trọng không?
Giọng nói của Tiểu Hồ Yêu lập tức vang lên trong đầu Trần Thiên Kiệt.
Căn cơ bị tổn hại rất nghiêm trọng, may mà ngươi có thân thể Kim Cương, nếu không ngay cả đan điền Thiên Thư cũng không cứu nổi ngươi.