Bản xem trước công khai.
Hì, Trần đại ca của ta không gì không làm được mà!
Phó Tiểu Bàn nhếch miệng cười, vô cùng kiêu ngạo.
Gia chủ nhà họ Phó ở bên cạnh có chút bất lực, nhìn bộ dạng kiêu ngạo kia của Phó Tiểu Bàn, cứ như thể chính nó là người thuần phục Bạch Long Câu vậy.
Thế nhưng Trần Thiên Kiệt lại ưu tú như thế, Phó Tiểu Bàn và Trần Thiên Kiệt quan hệ tốt như vậy, Gia chủ nhà họ Phó cũng cảm thấy vui mừng thay cho Phó Tiểu Bàn.
Người như Trần Thiên Kiệt, tương lai tuyệt đối không phải vật trong ao, Phó Tiểu Bàn và Trần Thiên Kiệt quan hệ càng tốt, Gia chủ nhà họ Phó lại càng yên tâm.
Tiểu chất tử, mau nói xem.
Đông Phương Bạch đôi mắt đẹp sáng ngời, mong chờ hỏi: Ngươi làm cách nào vậy?
Cha ta trước kia mang về hai con Bạch Long Câu, nhưng dù ta có đối xử tốt với nó thế nào, nó cũng không chịu để ta cưỡi, ngươi vậy mà vừa ra tay đã thuần phục được nó?
Trần Thiên Kiệt cười nói: Cũng không tính là bản lĩnh gì lớn lao, chỉ là một chút tiểu thần thông có được khi còn ở Tu Hành Giới, nhưng rất tiếc, thần thông đó đã dung nhập vào cơ thể ta rồi, rất khó truyền thụ.
Tiểu thần thông mà Trần Thiên Kiệt nói tự nhiên chính là Long Uy.