Bên tai vang vọng tiếng bàn tán của các khóa trên tại khán đài, từng nhóm tân sinh lần lượt bước vào sân thể thao. Hứa Cảnh Minh cùng Tống Thu Vận bốn người, cũng cất bước đi vào lúc này.
“Đây là... lôi đài?”
Nhìn lôi đài khổng lồ với chiều dài và chiều rộng đều đạt một ngàn mét trên sân, Hứa Cảnh Minh nhất thời kinh ngạc. Chà chả, tuy trường học đất rộng của nhiều, nhưng cũng không cần phải làm lớn đến mức này chứ?
“Trước đây ta từng nghe lão sư của mình nhắc qua, Đại Bỉ Tân Sinh sẽ có đại hỗn chiến trăm người, lôi đài lớn một chút cũng là chuyện bình thường.” Tống Thu Vận thản nhiên mỉm cười nói.
“Đại hỗn chiến trăm người? Vậy quả thực cần lôi đài lớn một chút.” Hứa Cảnh Minh chợt bừng tỉnh.
Lão sư dẫn đại sư huynh ra ngoài trị thương, khiến hắn muốn hỏi thăm về thể thức thi đấu của Đại Bỉ Tân Sinh cũng chẳng tìm được ai để hỏi.
Hiện tại đối với thể thức của Đại Bỉ Tân Sinh, hắn hoàn toàn mù tịt, chẳng biết gì cả.
“Đi thôi, chúng ta sang phía chủ tịch đài.”
Lễ khai giảng tất nhiên sẽ không được tổ chức trên lôi đài. Phía trước chủ tịch đài vẫn còn một khoảng đất trống, nơi đó chính là khu vực tập hợp của các tân sinh.
Khi Hứa Cảnh Minh và Tống Thu Vận bốn người đi tới, trên bãi đất trống đã có khoảng năm sáu trăm tân sinh trang bị vũ trang đầy đủ. Trên chủ tịch đài ở phía trước không xa, cũng đã có các vị lão sư an tọa.