Nhìn đoạn ký ức vụn vặt về Kim Thiền Tử ở trước mắt, Hứa Thu trầm ngâm suy nghĩ. Cậu tiếp tục đi về phía trước biển ký ức này. Thời gian trôi qua.
Trong biển ký ức này, Hứa Thu hoàn toàn không biết mình đã trải qua bao nhiêu ngày tháng, thông qua biển ký ức này, cậu ngược lại đã hiểu rõ không ít chuyện về cuộc đời của Kim Thiền Tử.
Đối phương xuất thân từ yêu tộc, nhưng lại do một vị thần minh của Linh Sơn thần hệ nuôi lớn, đối phương chính trực, lương thiện, yêu quý sinh mệnh, lại truyền thụ pháp tu hành cho Kim Thiền Tử.
Dầm dầm dề dề thấm nhuần, Kim Thiền Tử cũng dần trưởng thành thành một vị thần minh chính trực lương thiện, hơn nữa thiên phú tu hành của hắn vô cùng cao, nhanh chóng vượt qua vị thần minh Linh Sơn thu dưỡng hắn, trở thành một trong những sự tồn tại đỉnh cao nhất của Linh Sơn thần hệ!
Nhưng về sau... Kim Thiền Tử dần phát hiện ra, thần minh của Linh Sơn thần hệ không phải vị thần minh nào cũng giống như vị thần minh đã thu dưỡng mình, đều lương thiện và yêu quý sinh mệnh.
Trong lòng những kẻ này đều có tính toán riêng.
Bề ngoài họ có vẻ yêu quý sinh mệnh, nhưng trong tối lại tạo ra chướng ngại và khổ nạn cho sinh mệnh, khiến chúng rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, rồi sau đó mới ra tay cứu vớt những sinh mệnh đó.
Dựa vào cách thức như vậy để vơ vét sức mạnh tín ngưỡng! Điều này khiến Kim Thiền Tử có chút khó chấp nhận.
Về sau, trong một lần chiến đấu, vị thần minh thu dưỡng hắn vì muốn cứu vớt sinh linh trên một hành tinh, đã đồng vu tận với một con tinh không cự thú. Đó là sự phẫn nộ đầu tiên trong đời hắn!
Hắn đã giết con tinh không cự thú đó để báo thù cho người thầy của mình. Về sau, Như Lai Thần Vương tìm đến hắn, tận tay thu hắn làm đệ tử.