Cố Nhược Trần vừa về đến nơi là đem chuyện này kể cho Hạ Vũ nghe ngay.
“Anh Tư, tớ thấy đây cũng là một cơ hội đấy,” Cố Nhược Trần nói.
Hạ Vũ hỏi: “Cơ hội gì thế?”
Cố Nhược Trần: “Tìm một người đại diện ở mỗi tòa ký túc xá trong trường, để họ mở ti tạp hóa, cậu bỏ mối hàng cho họ, lấy được hàng nhiều hơn thì cậu có thể thương lượng giá cả với nhà cung cấp, sau đó kiếm thêm chút tiền chênh lệch bán sỉ.”
Hạ Vũ nói: “Lão Đại, áp lực tiền hàng như thế có lớn lắm không?”
“Thiếu thì tớ cho mượn,” Cố Nhược Trần nhắc nhở: “Cũng đừng tìm nhiều quá, tầm năm sáu tòa ký túc xá là vừa.”
Cậu chỉ sợ ảnh hưởng đến siêu thị nhỏ trong trường, bởi vì mấy siêu thị kiểu này đều phải đấu thầu, nhỡ đâu lại là người thân của lãnh đạo nào đó trong trường, thế nên chỉ có thể húp chút nước canh mà uống, không thể làm quá đà được.
Bằng không thì người tìm đến cửa sẽ không phải là hội học sinh, mà là nhà trường trực tiếp ra mặt cấm tiệt luôn.
Không biết Từ Nhược Hàm dùng cách gì mà đã thuyết phục được cô bạn cùng phòng của bạn học có hoàn cảnh khó khăn kia, ngay ngày hôm thế là cô đã liên lạc với Cố Nhược Trần.
Thế là, Từ Nhược Hàm dẫn theo bạn học khó khăn nọ, còn Cố Nhược Trần dẫn theo Hạ Vũ.