Bản xem trước công khai.
Từ Nhược Hàm khẽ trở mình, nằm nghiêng rồi nhắm mắt lại, nói thật lòng thì trong lòng nàng cảm thấy hơi trống trải.
Bởi vì đã lâu không gặp Cố Nhược Trần, tuy ban ngày nàng nói ở nhà Cố Nhược Trần không tiện thân mật với chàng, nhưng nàng biết bản thân mình cũng không nhịn được.
Bây giờ chỉ cách Cố Nhược Trần hai cánh cửa, nhưng bên cạnh lại có Lộ Vũ Đồng, làm sao gặp mặt đây?
Hay là... mình lén chạy sang gặp Cố Nhược Trần?
Đang lúc suy nghĩ như vậy, Từ Nhược Hàm bỗng nghe thấy tiếng khóa cửa xoay nhẹ, tim nàng lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Chỉ thấy cửa bị đẩy ra một khe nhỏ, sau đó Từ Nhược Hàm nhờ ánh sáng mờ nhạt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lẻn vào, chính là Cố Nhược Trần.
Chàng mặc một chiếc áo ngắn tay màu đen, nên trong bóng tối càng khó nhìn rõ, bước chân nhẹ như mèo đi.
Cố Nhược Trần nương theo ánh sáng mờ nhạt chậm rãi đi đến bên giường.
Từ Nhược Hàm nín thở, không dám cử động, cứ thế nhìn chằm vào chàng trong bóng tối.
Cho đến khi Cố Nhược Trần nằm xuống ngay bên cạnh, nàng mới cảm nhận được hơi thở quen thuộc bao trùm lấy mình.