Bản xem trước công khai.
Ba người vừa đi vừa trò chuyện.
Cố Nhược Trần thấy Triệu Ngữ Nghệ quan tâm Kiều như vậy, cười nói: Ngữ Nghệ, cô làm chị cũng có trách nhiệm quá đấy chứ.
Triệu Ngữ Nghệ liếc nhìn Cố Nhược Trần, hừ nhẹ một tiếng: Đương nhiên rồi, không giống anh, chỉ biết làm chưởng quầy phủi tay, chuyện gì cũng chỉ nói ngoài miệng một câu rồi vứt hết cho người khác.
Cố Nhược Trần cười ha hả nói: Ta đây gọi là người cầm lái một con thuyền, nắm chắc phương hướng cho các nàng, dẫn dắt các nàng đi tới tương lai tươi sáng!
Triệu Ngữ Nghệ:... ""
Kiều ở bên cạnh hỏi: Lão Đại, Dụ Nghệ là do một tay chị Ngữ Nghệ gây dựng nên sao?
Cố Nhược Trần ừ một tiếng nói: Đúng vậy, ta chỉ cung cấp chút vốn liếng và đưa ra vài gợi ý nhỏ, còn lại đều do chị Ngữ Nghệ của em phụ trách cả.
Oa chị Ngữ Nghệ, chị giỏi quá đi! Kiều chân thành tán thưởng. Lúc nãy mới bước vào Dụ Nghệ, cô đã thấy công ty khá lớn, nhân viên cũng đông, không ngờ tất cả đều do một tay Triệu Ngữ Nghệ sáng lập.
Cố Nhược Trần thầm cười, xem ra Kiều bây giờ đã không còn chút ngượng ngùng nào nữa rồi.
Lời nịnh nọt ai mà chẳng thích nghe, Triệu Ngữ Nghệ đương nhiên cũng không ngoại lệ.