Bản xem trước công khai.
Ánh mặt trời nung nóng bức tường kính của tòa nhà văn phòng, Cố Nhược Trần đẩy cửa lớn văn phòng của Dụ Nghệ ra, Kiều đi theo phía sau anh, tò mò quan sát cảnh tượng bên trong công ty.
Chiếc váy dài màu trắng cũng không thể che giấu được đường eo và vòng một đầy đặn của Kiều.
Sau khi vào văn phòng của Triệu Ngữ Nghệ, Cố Nhược Trần lên tiếng chào hỏi.
Triệu Ngữ Nghệ quay đầu lại, ánh mắt đầu tiên rơi trên người Cố Nhược Trần rồi mỉm cười, ngay sau đó nhìn thấy Kiều phía sau anh, nụ cười lập tức cứng đờ trên mặt.
Cố Nhược Trần không hề nói trước với Triệu Ngữ Nghệ, cũng là muốn xem phản ứng của cô khi không có sự chuẩn bị.
Ngữ Nghệ, đây là người mẫu tôi tìm cho cô, cô ấy tên là Kiều.
Kiều, đây là Triệu Ngữ Nghệ, chắc là lớn hơn cô một tuổi.
Triệu Ngữ Nghệ dừng ánh mắt trên người Kiều hai giây, sau đó cười đón tiếp, hào phóng nói: Chào Kiều, tôi là Triệu Ngữ Nghệ.
Kiều ngượng ngùng mỉm cười, đối mặt với gương mặt tươi cười đón tiếp của Triệu Ngữ Nghệ, trong lòng cô liên tục lẩm bẩm không ngại, không ngại...
Chào... chào chị Ngữ Nghệ.