Cố Nhược Trần lái xe một lúc, tìm một chỗ đỗ xe bên đường rồi dừng lại.
Ngay khi xe vừa dừng hẳn, không ít người trong các cửa hàng ven đường đã bước ra, dừng chân ngắm nhìn chiếc Ferrari có màu sắc nổi bật này.
Thậm chí còn có người lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Tuy rằng Đông Hải không thiếu những chiếc siêu xe như vậy, nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt tò mò ngưỡng mộ của người khác.
Có người đơn thuần là thích xe, có người lại muốn xem người ngồi trong xe trông như thế nào...
Cố Nhược Trần tháo dây an toàn, quay đầu nói với Kiều: Kiều, em học chuyên ngành tiếng Anh, tiếng Anh chắc là giỏi lắm nhỉ?
Đương nhiên rồi, thành tích của em khá tốt đấy nhé. Kiều hơi kiêu ngạo nói.
Vậy phát âm của em chắc cũng chuẩn lắm nhỉ?
Dù sao thì cũng chuẩn hơn đại đa số mọi người rồi.
Cố Nhược Trần mỉm cười nói: Được thôi, anh gõ một câu tiếng Anh cho em đọc, xem em đọc thế nào.