Bản xem trước công khai.
Văn phòng của Bạch Tuyết.
Sau khi mọi người rời đi, Cố Nhược Trần mới chui ra từ dưới bàn làm việc.
Bạch Tuyết thấy dáng vẻ chật vật của Cố Nhược Trần không nhịn được cười.
Bạch sư tỷ, tỷ còn cười được à? Chân ta ngồi xổm đến tê rồi. Cố Nhược Trần không vui nói, hiện tại hắn mới nếm trải được sự vất vả của Tống Sở Vi.
Bạch Tuyết liếc nhìn Cố Nhược Trần khẽ nói: Ai bảo ngươi tùy tiện, ta đã nói có thể có người đến mà.
Cố Nhược Trần nhìn đôi môi hơi sưng của Bạch Tuyết nói: Lần sau không được nói nữa, nói ra lại hóa miệng quạ.
Bạch Tuyết: ...
Cố Nhược Trần dậm chân nói: Bạch sư tỷ, tỷ phải đền bù cho ta một chút chứ.
Bạch Tuyết: Vừa rồi không phải đã đền bù rồi sao.
Cố Nhược Trần liếm môi nói: Không đủ.