Bản xem trước công khai.
Ăn cơm xong, Cố Nhược Trần đột nhiên nhớ tới chuyện của Ngày của Cha vào ngày kia.
Thế là anh nói với Từ Nhược Hàm: Vợ à, ngày kia là Ngày của Cha rồi, anh muốn mua một món quà cho bố để bày tỏ tấm lòng, em bảo mua gì thì tốt đây?
Từ Nhược Hàm hơi sững sờ, ba chữ Ngày của Cha đối với cô mà nói vô cùng xa lạ, từ nhỏ đến lớn ngày lễ này chẳng liên quan gì đến cô cả.
Những đứa trẻ khác sẽ nghĩ đến việc làm một món quà gì đó tặng cho bố, còn cô thì căn bản chẳng có đối tượng nào để tặng.
Ừm... em cũng không biết nữa, hay là chúng ta tìm một trung tâm thương mại dạo một vòng đi?
Cố Nhược Trần gật đầu nói: Được, vậy em giúp anh tham mưu một chút.
Được.
Hai người tìm một trung tâm thương mại rồi bắt đầu dạo chơi, dù sao thì buổi tụ tập của họ cũng không bắt đầu nhanh như vậy, cho nên Cố Nhược Trần cũng không vội, nắm lấy tay Từ Nhược Hàm thong thả dạo bước.
Từ Nhược Hàm: Cái thắt lưng này thế nào?
Cố Nhược Trần nghĩ đến đống quần áo, thắt lưng, giày dép nhiều đến mức mặc không xuể trong phòng thay đồ của Lộ Thiên Chương liền lắc đầu: Bố anh có quá nhiều mấy thứ này rồi.