Bản xem trước công khai.
Từ Tĩnh Nghi nói xong liền lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của Cố Nhược Trần.
Bà biết yêu cầu này của mình vẫn còn rất"quá đáng", nhưng vì Từ Nhược Hàm, cái"vai ác" này bà buộc phải đóng.
Không vấn đề gì ạ, chuyện này quá tốt rồi! Cố Nhược Trần vỗ bàn một cái nói.
Từ Tĩnh Nghi bị cú vỗ bàn của Cố Nhược Trần làm cho giật mình, bà không hề nghĩ tới Cố Nhược Trần lại có phản ứng như vậy.
Tiểu Trần, cậu... cậu, chuyện này không dễ giải quyết đến thế đâu? Phía bố mẹ cậu thì cậu tính sao?
Cố Nhược Trần cười nói: Mẹ người cứ yên tâm, chuyện này rất dễ giải quyết, bố mẹ cháu vốn dĩ đã rất hài lòng với Nhược Hàm rồi.
Hơn nữa, cháu ở bên ngoài có công ty riêng, vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc về nhà thừa kế gia nghiệp, bây giờ nếu Nhược Hàm nguyện ý đi làm thì còn gì tốt bằng.
Chuyện này cứ giao cho cháu là được, cháu sẽ sắp xếp ổn thỏa, không vấn đề gì đâu ạ.
Từ Tĩnh Nghi nhìn dáng vẻ vỗ ngực cam đoan chắc nịch của Cố Nhược Trần, trông cũng không giống như đang giả vờ, hơn nữa quan trọng là cậu ta cười cũng rất vui vẻ.
Tiểu Trần, dì không thích người nói khoác đâu đấy.