Bản xem trước công khai.
Sau khi Phùng Nghiên Khả từ phòng mình đi ra, Lăng Phương hỏi: Nghiên Khả, là ai vậy con?
Phùng Nghiên Khả nói thật: Chính là người giúp đỡ Lão Đại đó ạ, cũng là Lão Đại của câu lạc bộ mà con tham gia.
Ra là vậy... Lăng Phương lại hỏi: Thế cậu ta tìm con có chuyện gì?
Phụ nữ trung niên thường hay tò mò chuyện bát quái, đặc biệt là hiện tại Lăng Phương hầu như đều ở nhà tĩnh dưỡng, người và việc bà có thể tiếp xúc cũng không còn nhiều như trước nữa.
Phùng Nghiên Khả giải thích tường tận: Con là trợ lý của anh ấy, cho nên có một số việc anh ấy đều giao cho con làm, ví dụ như đặt vé máy bay hay xử lý mấy việc vặt vãnh chẳng hạn.
Trước đó con cũng đã nói với bố mẹ rồi, con làm trợ lý này không phải làm không công, mỗi tháng đều có tiền lương, ban quản lý câu lạc bộ chúng con ai cũng có cả.
Lăng Phương khẽ gật đầu nói: Vậy thì tốt quá rồi.
Phùng Kiến Hoa lúc này ở bên cạnh lên tiếng: Nghiên Khả, trợ lý có phải chính là thư ký không?
Vừa nghe thấy hai chữ"thư ký
, Lăng Phương lập tức không còn bình tĩnh được nữa, dù sao dưới sự dẫn dắt sai lệch của phim truyền hình và điện ảnh, tiềm thức của họ vẫn cho rằng nữ thư ký là một nghề không tốt, nói khó nghe một chút chính là tiểu tam của ông chủ.