Bản xem trước công khai.
Vừa vào phòng, Cố Nhược Trần vừa cắm thẻ mở cửa rồi đóng lại, Triệu Ngữ Nghệ đã nhào vào lòng hắn.
Triệu Ngữ Nghệ vòng đôi tay qua cổ Cố Nhược Trần, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
Mấy ngày nay anh chỉ thuộc về một mình em thôi đấy. Giọng nói của Triệu Ngữ Nghệ mang theo vẻ thẹn thùng và quyến luyến.
Cố Nhược Trần mỉm cười gật đầu, hai tay đỡ lấy thắt lưng Triệu Ngữ Nghệ nhẹ nhàng vuốt ve.
Được, mấy ngày nay anh là của em, không ai cướp đi được.
Triệu Ngữ Nghệ nhìn Cố Nhược Trần đang mỉm cười, nụ cười dịu dàng ấy đánh thẳng vào đáy lòng nàng, nàng không nhịn được mà rướn người lên hôn lấy đôi môi hắn.
Cảm giác mềm mại khiến Cố Nhược Trần không kìm được khẽ rên rỉ, hắn lập tức dùng hai tay ôm chặt lấy eo Triệu Ngữ Nghệ, nâng cả người nàng lên, làm sâu thêm nụ hôn đã mong đợi từ lâu này.
Hơi thở của hai người đan xen vào nhau, nóng bỏng và triền miên.
Những ngón tay của Triệu Ngữ Nghệ vô thức luồn vào mái tóc Cố Nhược Trần, khẽ dùng lực túm lấy, biểu cảm vừa đau đớn vừa tận hưởng, nàng muốn thông qua nụ hôn này truyền đạt cho Cố Nhược Trần tình ý của mình.
Cố Nhược Trần đẩy Triệu Ngữ Nghệ vào sát tường, một tay chống phía sau nàng vì sợ nàng bị va đập, tay kia thì men theo cổ nàng, chậm rãi trượt xuống.