Bản xem trước công khai.
Tại quần thể kiến trúc Vạn Quốc lúc hai giờ sáng, ánh đèn đã không còn sáng rực như lúc đêm sớm, nhưng vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt và ấm áp.
Gió sông dần lạnh, thổi từ ban công vào trong phòng khách.
Mọi người trong phòng khách đã kết thúc mấy tiếng đồng hồ chơi Ván Mạt Chược, quây quần bên nhau ăn đêm.
Trận đấu còn hơn nửa tiếng nữa là bắt đầu.
Mặc dù đã rất muộn, nhưng tinh thần của tất cả mọi người vẫn rất tốt, không hề có chút buồn ngủ nào.
Tiểu Cố, vận may của cậu hôm nay tốt quá rồi đấy Triệu Việt nói với Cố Nhược Trần.
Cố Nhược Trần cười nói: Tôi cũng không biết nữa, chắc là do vị trí ngồi hôm nay của tôi tốt.
Thật ra phía sau cậu đã bắt đầu nhường rồi, nhưng khổ nỗi vận may quá tốt, nhường thế nào cũng vẫn ù.
Đã bảo là ba người các cô sẽ bị Tiểu Cố đánh cho tơi bời hoa lá mà! Trần Tôn Khải cười ha hả, còn cố ý nhấn mạnh hai chữ"hoa lá" thêm một chút.
Triệu Việt bị nói đến mức không còn lời nào để đáp lại, chủ yếu là sự thật đúng là như vậy.