Bản xem trước công khai.
Triệu Ngữ Nghệ không từ chối Cố Nhược Trần.
Nàng nhẹ nhàng cắn miếng cánh gà ra khỏi que tre, rồi mím môi, tủm tỉm ngắm nghía một lát.
Sau đó, nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, từ đưa một đầu cánh gà vào miệng. Răng khẽ cắn lấy lớp da bên ngoài, bắt đầu chậm rãi nuốt vào trong.
Hai má nàng hơi phồng lên, theo động tác nuốt, từng chút một đưa cánh gà vào sâu trong cổ họng.
Cố Nhược Trần cũng âm thầm nuốt nước bọt theo.
Cánh gà biến mất giữa đôi môi đỏ thắm của Triệu Ngữ Nghệ, chỉ có thể thấy cổ họng nàng khẽ cử động.
Nàng bắt đầu mút và nhai mạnh hơn, cổ họng thỉnh thoảng lại chuyển động, từng chút một tách thịt gà ra khỏi xương.
Dần, xương cánh gà bắt đầu lộ ra, Triệu Ngữ Nghệ dùng lưỡi khéo léo tách xương và thịt ra, cuối cùng, nàng khẽ mím môi, vậy mà rút trọn vẹn cả chiếc xương cánh gà ra khỏi miệng, mà trên xương hầu như không còn sót lại chút thịt nào.
Cố Nhược Trần ngẩn người nhìn chiếc xương đó, thầm nghĩ thật là bản lĩnh.
Lợi hại, lợi hại.