Bản xem trước công khai.
Ngày hôm sau.
Cố Nhược Trần bị điện thoại của Triệu Ngữ Nghệ đánh thức.
Hóa ra khi đồng hồ báo thức reo, Cố Nhược Trần trực tiếp tắt đi rồi lại tiếp tục ngủ.
Anh và Triệu Ngữ Nghệ đã hẹn gặp nhau lúc tám giờ rưỡi tại cổng trường, nhưng đến quá tám giờ rưỡi rồi vẫn chưa thấy bóng dáng Cố Nhược Trần đâu.
Thế nên cô vội vàng gọi điện cho Cố Nhược Trần.
Cố Nhược Trần nghe xong điện thoại của Triệu Ngữ Nghệ vội vàng ngồi dậy rửa mặt, thay quần áo xong liền lái xe vội vã đến trường.
Khoảng chín giờ mười phút, Cố Nhược Trần đón được Triệu Ngữ Nghệ ở trường.
Triệu Ngữ Nghệ kéo theo một vali nhỏ và đeo một chiếc túi nhỏ.
Xin lỗi, không nghe thấy chuông báo thức. Cố Nhược Trần nhìn Triệu Ngữ Nghệ lên xe ghế phụ nhạt giọng nói lời xin lỗi.
Triệu Ngữ Nghệ chút nào cũng không sinh khí, chỉ cần Cố Nhược Trần có thể đi cùng cô chạy việc ở các nhà máy là cô đã rất vui rồi.