Hai người ghé qua mấy tiệm trang sức, Liêu Uyển Linh giúp cậu chọn một sợi dây chuyền tinh xảo.
Mua xong dây chuyền thì đã gần mười giờ tối, trung tâm thương mại sắp đóng cửa đến nơi.
“Chị Uyển Linh, hôm nay cảm ơn chị đã đi cùng em chọn quà nhé, để em mời chị đi ăn khuya nha.” Cố Nhược Trần thành tâm cảm ơn.
Liêu Uyển Linh xua tay nói: “Với chị còn khách khí cái gì chứ.”
“Hôm nay thôi không ăn khuya nữa, vẫn là về sớm nghỉ ngơi thì hơn.”
Cố Nhược Trần cũng không ép, chỉ nói: “Vậy lần sau em mời chị được không ạ?”
Liêu Uyển Linh mỉm cười nhìn Cố Nhược Trần đáp: “Được chứ, đợi khi nào lần sau chị thèm ăn khuya thì sẽ cho em mời.”
“Được, không thành vấn đề.” Cố Nhược Trần gật đầu.
Hai người chia tay ngay tại trung tâm thương mại, ai nấy trở về nhà nấy. Cố Nhược Trần về đến biệt thự ở Vườn Hồng Tứ Quý thì đã hơn mười giờ đêm, nhưng Trần Hồng vẫn đang ngồi ở phòng khách đợi cậu về.
“Con trai, ngày mai con đã phải đến trường làm thủ tục nhập học rồi, sao hôm nay không về sớm một chút.” Trần Hồng thấy Cố Nhược Trần về liền bước ra đón và nói.