Bản xem trước công khai.
Cố Nhược Trần nhìn bóng lưng Từ Nhược Hàm khuất dần, không tự chủ được lại vươn đầu lưỡi liếm môi.
Hôm nay cái chạm nhẹ này là một bước tiến vượt bậc, đã có lần đầu tiên thì những lần sau cũng không khó nữa.
Có lẽ lần thứ hai mình đã có thể chủ động một chút... vươn đầu lưỡi ra.
Rời khỏi sân bay, Cố Nhược Trần trực tiếp về nhà.
Về đến nhà, Trần Hồng kéo Cố Nhược Trần ngồi xuống rồi hỏi: Nhược Hàm về nhà rồi à?
Vâng, con đưa cô ấy đến sân bay rồi về ngay. Cố Nhược Trần đáp.
Trần Hồng gật đầu nói: Hôm qua hai đứa ăn cơm xong là đi ngay, mẹ cũng không có thời gian trò chuyện tử tế với con.
Mẹ, mẹ muốn nói gì ạ? Cố Nhược Trần hỏi, nhưng cậu biết chắc chắn là muốn nói về chuyện liên quan đến Từ Nhược Hàm.
Con trai, con có biết tình hình gia đình Nhược Hàm không? Trần Hồng hỏi.
Cố Nhược Trần lắc đầu nói: Cụ thể thì con không rõ, con chỉ biết hình như cô ấy lớn lên cùng mẹ, không có bố, hơn nữa... mẹ cô ấy quản lý khá nghiêm.