Bản xem trước công khai.
Không biết từ lúc nào, một tuần nữa lại trôi qua.
Ngày mai lại là cuối tuần, mà cuối tuần này Cố Nhược Trần cũng sắp cùng Từ Nhược Hàm đi leo núi rồi.
Từ Nhược Hàm là thật lòng muốn leo núi.
Cố Nhược Trần cũng thật lòng muốn cùng Từ Nhược Hàm leo núi, đương nhiên hắn biết khả năng có thể leo được là gần như không có.
Ngày mai cần phải lái xe một hai tiếng đồng hồ ra khỏi thành phố để đi nơi khác, Cố Nhược Trần nghĩ đến việc đến siêu thị mua chút đồ ăn vặt gì đó để có thể ăn trên đường.
Hắn còn kéo cả Hạ Vũ đang ở trong ký túc xá đi cùng. quảng trường Bách Liên, siêu thị Lạc Hưởng.
Cố Nhược Trần đẩy một chiếc xe mua hàng, Hạ Vũ đi theo bên cạnh cầm một chiếc giỏ mua hàng.
Người trong siêu thị vẫn không đông lắm, xem ra các biện pháp chỉnh đốn của Lộ Vũ Đồng hiệu quả rất ít ỏi nha.
Lão Đại, tại sao phải chạy xa như vậy đến siêu thị này mua đồ? Hạ Vũ hỏi.
Cố Nhược Trần cười nói: Siêu thị này hiện tại chị tôi đang quản lý, tôi đến xem thế nào, tiện thể chăm sóc việc kinh doanh một chút.