Tống Sở Vi đưa danh thiếp của mình qua. Cố Nhược Trần đưa tay nhận lấy danh thiếp rồi xem qua, trên đó có tên công ty, họ tên cùng phương thức liên lạc.
Lúc Cố Nhược Trần giơ tay xem danh thiếp, Tống Sở Vi lại quan sát kỹ chiếc đồng hồ trên cổ tay cậu, trong lòng càng thêm chắc chắn rằng chàng trai trẻ trước mặt là một người có tiền.
Hoặc nói chính xác hơnđây hẳn là một cậu ấm nhà giàu.
Tống Sở Vi vừa nãy bước ra khỏi văn phòng định ra sảnh đi dạo một lát thì nhìn thấy Cố Nhược Trần đang ngồi ở đó.
Ngay cái nhìn đầu tiên, cô đã nhận ra trang phục và giày dép trên người Cố Nhược Trần không hề rẻ, quan trọng hơn là chiếc đồng hồ trên tay cậu nếu không phải đồ giả thì ít nhất cũng phải có giá vài vạn.
Đây chính là một khách hàng lớn tiềm năng!
“Nếu anh có bất kỳ vấn đề gì về đầu tư và giao dịch, có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”
Cố Nhược Trần ngẩng đầu nhìn Tống Sở Vi một cái rồi mỉm cười nhẹ. Cậu tuyệt đối không phải là một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch ngoài mặt đâu, mà là một người từng lăn lộn ngoài xã hội, đã sớm chứng kiến đủ loại người!
Cậu không tin Tống Sở Vi lại không có mục đích gì khi muốn quen biết mình, chỉ là Cố Nhược Trần tạm thời chưa biết vì sao cô lại cảm thấy cậu đáng để quen biết mà thôi.
“Được chứ, vậy để tôi kết bạn We Chat với cậu nhé?” Cố Nhược Trần đút danh thiếp vào túi quần rồi nhân tiện rút điện thoại ra nói.