Bản xem trước công khai.
Trong nhà có hai bảo mẫu chăm sóc, lại thêm dì Ngô và Từ Tĩnh Nghi luôn túc trực bên cạnh, hơn nữa Trần Hồng ngày nào cũng ghé qua Hải Cảnh Nhất Hào, nên Cố Nhược Trần đã được giải phóng.
Chưa kể công việc ở công ty cậu cũng không ít, không thể nào ngày nào cũng ở bên cạnh Từ Nhược Hàm được.
Trong khoảng thời gian Từ Nhược Hàm sinh con, Cố Nhược Trần đã tránh mặt Valentine rất khéo, cậu chỉ gửi một cái hồng bao qua điện thoại cho các cô gái để lấy lệ.
Hơn nữa mấy ngày nay, cậu luôn ở bên cạnh Từ Nhược Hàm, cũng chẳng có thời gian đi tìm những người phụ nữ khác, có thể nói là đã nhịn suốt mấy ngày rồi.
Giờ đây Từ Nhược Hàm đã ổn định ở nhà, không cần cậu phải bận tâm nữa, Cố Nhược Trần liền nghĩ đến việc giải tỏa năng lượng tích tụ mấy ngày qua.
Thế là, cậu hẹn Phùng Nghiên Khả và Kiều Kiều cùng đi ăn...
Tết Nguyên Tiêu đã qua từ lâu, không khí Tết cũng đã nhạt dần, cuộc sống lại trở về với nhịp điệu bận rộn thường ngày. Đông Hải, đô thị lớn này lại như một cỗ máy hiệu suất cao bắt đầu vận hành nhanh chóng.
Năm giờ chiều, Kiều Kiều lái chiếc G-Wagon màu trắng đầy bắt mắt, chở Phùng Nghiên Khả từ công ty Phi Nghệ xuất phát hướng về phía tổ ấm.
Hai cô gái hiện đang là sinh viên năm cuối học kỳ hai, nên cơ bản không có mấy tiết học, phần lớn thời gian đều ở lại Phi Nghệ Văn Hóa.
Kiều Kiều thỉnh thoảng có hoạt động, nếu công ty không có việc gì thì Phùng Nghiên Khả cũng sẽ đi cùng.