Bản xem trước công khai.
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Trương Viễn, văn phòng trở lại yên tĩnh.
Cố Nhược Trần tựa vào ghế, trong lòng thầm tính toán.
Sau khi thâu tóm nhà máy, cần phải khởi động cải tạo, nhập thiết bị, làm thủ tục chứng nhận, xây dựng dây chuyền sản xuất.
Ngoài việc phải đầu tư không ít tiền bạc, còn phải tốn rất nhiều tâm sức để xử lý, bản thân mình lại không thể lúc nào cũng kè ở đó, đến lúc đó tìm ai quản lý đây?
Hơn nữa, sau khi cải tạo xong đi vào sản xuất, vẫn cần một số đơn hàng để tiêu thụ, không thể nào cứ chất đống hàng hóa sản xuất ra trong kho, đến lúc đó còn cần phải thành lập một bộ phận kinh doanh.
Những việc lặt vặt này, thật sự có một đống lớn đấy.
Cố Nhược Trần đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài, ánh mắt xa xăm.
Anh muốn vào thời điểm sóng gió ập đến, lấy ra đủ vật tư phòng hộ, góp một phần sức lực, đồng thời củng cố vững chắc bản đồ thương mại của chính mình.
Cho nên, nhà máy khẩu trang này cũng cần một người đáng tin cậy để quản lý, nếu không trong đó mà xuất hiện sơ suất gì, thì ý nghĩa của việc anh bố trí trước đó sẽ không còn nữa.
Giang Thành...