Bản xem trước công khai.
Màn đêm như nghiên mực đặc quánh, nhuộm cả tòa thành vào một vẻ tĩnh mịch không tiếng động.
Lúc này đã là mười một giờ khuya.
Hai người một trước một sau bước vào phòng vệ sinh.
Sư tỷ, giúp ta nặn kem đánh răng đi.
Diệp Thanh Âm tức giận nói: Đệ đúng là coi mình như đại gia rồi đấy à!
Kem đánh răng do tỷ nặn chắc chắn đánh sẽ thơm hơn. Cố Nhược Trần mặt dày khen một câu.
Diệp Thanh Âm bật cười, nặn kem đánh răng lên bàn chải của Cố Nhược Trần rồi đưa cho hắn.
Cảm ơn sư tỷ.
Cố Nhược Trần đứng bên cạnh, nghiêm túc đánh răng trước gương, bọt trắng xốp nổi thành một vòng bên môi.
Diệp Thanh Âm cầm bàn chải của mình lên, nặn kem rồi bắt đầu đánh răng.