Bản xem trước công khai.
Thủ đô cuối tháng tám, bầu trời mang cái màu xám trắng như bị hơi nóng cuối hè hun nấu, tựa như một lớp voan mỏng phủ lên trên thành phố.
Cố Nhược Trần đeo ba lô bước ra khỏi nhà ga sân bay Thủ đô, ánh mặt trời lúc hơn hai giờ chiều chiếu thẳng xuống đỉnh đầu khiến anh phải nheo mắt lại.
Điện thoại rung lên, Diệp Thanh Âm gửi tin nhắn tới: Sư đệ, em đến nơi chưa?
Cố Nhược Trần nhanh chóng gõ chữ: Sư tỷ, em vừa hạ cánh, đang định bắt xe qua nhà chị đây.
Tối hôm qua, Diệp Thanh Âm đã gửi địa chỉ nơi ở của mình cho Cố Nhược Trần, còn về địa chỉ cơ quan thì tạm thời vẫn chưa biết, có lẽ phải đợi một thời gian nữa Diệp Thanh Âm mới chịu nói ra như nặn kem đánh răng vậy.
Diệp Thanh Âm: Thật sự muốn nấu cơm ở nhà sao? Phiền phức lắm, hay là chúng ta ra ngoài ăn đi.
Hôm qua Cố Nhược Trần nói với Diệp Thanh Âm là chỉ cần nấu vài món ở nhà là được, vì hai người cũng chẳng ăn được bao nhiêu, quan trọng nhất là anh muốn ở nhà với Diệp Thanh Âm lâu hơn một chút.
Cố Nhược Trần trả lời: Cứ ăn ở nhà đi, ngày mai chúng ta lại ra ngoài ăn.
Sinh nhật Diệp Thanh Âm hôm nay vừa đúng là thứ sáu, ngày mai và ngày kia là cuối tuần, cho nên dự định của Cố Nhược Trần là ở lại đến thứ hai hoặc thứ ba mới về.
Diệp Thanh Âm: Được rồi, nghe em vậy. Bánh kem em mua rồi thì chị không mua nữa nhé.