Bản xem trước công khai.
Hội nghị kết thúc, mọi người tản đi.
Kiều được người đại diện Chị Trần dẫn đi sắp xếp một số hoạt động tiếp theo.
Trong phòng họp chỉ còn lại Cố Nhược Trần và Phùng Nghiên Khả.
Hai người ở riêng với nhau, Phùng Nghiên Khả luôn cảm thấy không được tự nhiên, cảm giác... cảm giác như mình đang"trần như nhộng" trước mặt Cố Nhược Trần vậy.
Không có áp lực gì chứ? Cố Nhược Trần khẽ mỉm cười hỏi.
Phùng Nghiên Khả im lặng vài giây, lên tiếng: Lão Đại, em sẽ cố gắng làm thật tốt.
Cố Nhược Trần đứng dậy đi đến bên cạnh Phùng Nghiên Khả, cúi người nói: Nghiên Khả, tôi tin em làm được.
Tôi không chỉ hy vọng sau này em chỉ là trợ lý của tôi, tôi còn hy vọng em có thể tự mình đảm đương mọi việc.
Hơi nóng từ lời nói của Cố Nhược Trần phả vào bên tai, dái tai Phùng Nghiên Khả dễ dàng đỏ ửng lên.
Hơn nữa, có thêm một phần công việc, em sẽ có thêm một phần thu nhập, như vậy... em cũng có thể sớm trả lại số tiền nợ tôi rồi.