“Tôi xuống xem sao đã.” Cố Nhược Trần nói một câu với Từ Nhược Hàm, rồi lập tức bật đèn cảnh báo nguy hiểm, mở cửa bước xuống xe.
Cậu đi ra phía đuôi xe, thấy cản trước của một chiếc Porsche 911 màu trắng đang áp sát vào đuôi xe mình.
Vì tốc độ không nhanh nên mức độ hư hỏng cũng không quá nghiêm trọng.
Khi Cố Nhược Trần đang cúi đầu nhìn chỗ va chạm, từ trên chiếc Porsche 911 bước xuống một cô gái có khuôn mặt tinh tế, xinh đẹp và ăn mặc sành điệu.
Cô bước tới xem xét chỗ va chạm, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Nhược Trần phàn nàn: “Này, sao anh lại phanh gấp thế? Hại tôi đâm vào rồi này.”
Cố Nhược Trần: “...”
Cố Nhược Trần vốn tưởng vụ va quệt này hai bên thỏa thuận với nhau là xong, khỏi cần dừng xe giữa đường gây cản trở các phương tiện khác lưu thông.
Nhưng chủ chiếc xe đâm đuôi này vừa xuống xe đã nói ra câu đó khiến cậu hơi cạn lời.
“Cô đâm đuôi xe tôi, cô hoàn toàn chịu trách nhiệm!” Cố Nhược Trần nhắc nhở một câu.
“Không phải anh phanh gấp thì tôi đâm vào thế nào được?”