Từ tầng một dạo lên tầng bảy, ba người đi dạo hơn nửa buổi chiều, trên tay Lâm Phong xách kín hơn chục cái túi.
Trong đó có quần áo, giày dép, lại còn có cả máy tính xách tay, máy tính bảng v.v. mà Lộ Vũ Đồng mua cho Cố Nhược Trần.
Cố Nhược Trần sợ cậu ấy xách không nổi nên định giúp cầm vài cái, nhưng Lâm Phong kiên quyết không chịu.
Trần Hồng bảo Cố Nhược Trần rằng: “Con trai à, cứ để Tiểu Lâm cầm đi, cậu ấy xách nổi mà, không sao đâu.”
Cố Nhược Trần gật đầu, lúc này cậu vẫn chưa hiểu vì sao Trần Hồng lại không để Cố Nhược Trần giúp cầm vài cái.
Sau này trải qua nhiều chuyện hơn, cậu mới hiểu nếu mình giúp cầm hộ, ngược lại sẽ khiến Lâm Phong cảm thấy bất an.
Bởi vì xét đến nguyên nhân sâu xa, mức lương của Lâm Phong rất cao, nếu chút chuyện nhỏ thế này mà cũng cần người thuê giúp đỡ thì anh ấy đã không đủ năng lực hoàn thành tốt công việc.
“Con trai, mệt không? Có muốn tìm chỗ nào ngồi xuống uống chút gì không?” Trần Hồng hỏi.
“Vâng.” Cố Nhược Trần gật đầu, đi dạo quả thực đã khá lâu, cậu biết Trần Hồng và Lộ Vũ Đồng chắc chắn cũng đã mệt rồi.
Bốn người tìm một chỗ ngồi xuống, mỗi người gọi một ly đồ uống lạnh.